HỒ VĨNH KHOA

16
May 12

 Released on The Thao Van Hoa & Dan Ong Magiazine, May issue, 2012

0 comments | HỒ VĨNH KHOA posted by hellos
Category
Man

TRƯƠNG THẾ VINH

16
May 12

 Released on The Thao Van Hoa & Dan Ong Magiazine, April issue, 2012

0 comments | TRƯƠNG THẾ VINH posted by hellos

Isaac and Jun

29
Feb 12

 

Released on The Thao Van Hoa & Dan Ong Magiazine, March issue, 2012

 

0 comments | Isaac and Jun posted by hellos
Category
Man

Huy Khánh – Actor

31
Dec 11

Khánh nói gì khi nói về…

Nhắc đến Huy Khánh, những tính từ đi kèm thường là: đào hoa, lăng nhăng hay thậm chí…phụ bạc. Sự thật như thế nào? Và vì sao những người quen biết Khánh từ lâu nhận xét rằng Khánh của những năm 30 tuổi đã đạt đến sự “chin” của một người đàn ông?

Khánh nói gì khi nói về….

ĐIỆN ẢNH

10 năm đóng phim và 99% những phim anh đóng, anh đều lãnh vai nam chính, ngay cả ở bộ phim đầu tiên. Vì sao?

Tôi nghĩ đó là một sự may mắn. Những năm 2000-2002, tôi theo học trường Sân khấu Điện ảnh và hoàn toàn hoang mang về tương lai của mình sau khi ra trường, biết làm gì để sống đây? May mắn sao tôi gặp được đạo diễn Lưu Trọng Ninh và được giao vai nam chính trong phim truyền hình Dốc tình, bộ phim đầu đời nhưng vẫn là vai diễn mà người ta còn nhắc đến cho tới bây giờ. Vì sao tôi gọi đó là một cơ may? Vì thú thật khuôn mặt của tôi không phù hợp với truyền hình ngày đó. Khuôn mặt không đặc trưng Việt Nam, cộng với cái mũi “ngộ ngộ” và mái tóc dài không giống ai. Nếu không phải là Lưu Trọng Ninh thì chắc chẳng có ai dám giao vai đó cho tôi. Và 53 tập phim đã chứng minh được khả năng diễn xuất của tôi, giúp tôi trở thành sự lựa chọn an toàn cho các đạo diễn sau này.

Trong số các đạo diễn Việt Nam hiện nay, anh nể trọng ai nhất?

Victor Vũ và Lưu Huỳnh. Tôi đang cố gắng học hỏi rất nhiều để trở thành một đạo diễn trong vài năm tới, từ hai người này. Victor có khả năng thẩm âm và cảm tiếng Việt rất tốt, anh ấy có thể phân tích tâm lý nhân vật cho diễn viên hiểu một cách hiện đại, nhẹ nhàng. Còn Lưu Huỳnh thì là một đạo diễn gạo cội trong lòng tôi, một người mà tôi khao khát được làm việc chung để có thể học hỏi thêm. Anh Huỳnh kỹ lưỡng trong từng khâu, phim chưa bấm máy nhưng tất cả các cảnh, diễn viên, phục trang, màu sắc đã phải sẵn sàng hết rồi. Anh yêu cầu diễn viên tập thoại trước, sửa thoại, khúc mắc ở đâu anh sẽ gỡ rối ở đó, anh giúp mọi người tưởng tượng ra từng cảnh, cảm được nhân vật, để ra đến hiện trường là diễn viên chỉ còn mặc sức sáng tạo mà thôi.  Tôi rất ngưỡng mộ bộ phim Áo lụa Hà Đông của anh và mong ước mình cũng sẽ làm được những phim nghệ thuật như thế, dù thời gian và công sức bỏ ra nhiều gấp mấy lần phim giải trí.

Điện ảnh có là những gì anh yêu nhất?

Điện ảnh là cuộc sống của tôi, nếu không đóng phim thật sự tôi không biết làm gì khác.

HÔN NHÂN

Anh bây giờ khác gì anh của những năm 20 tuổi?

Tuổi 30 của một người đàn ông thực sự là một cột mốc trong đời. Nếu tính ra những bước ngoặt đã làm thay đổi con người tôi thì có lẽ đó là việc tham gia phim Dốc tình rồi từ đó bén duyên với điện ảnh và bước ngoặt thứ hai là cuộc hôn nhân của tôi. Trước và sau sự đổ vỡ đó, tôi là hai con người khác hẳn. Trước đây tôi sống bất cần, không coi chuyện gì là quan trọng. Bây giờ tôi nghiêm túc trong mọi mặt: công việc, các mối quan hệ, cách xử sự. Trước kia việc gì tôi không thích thì tôi sẽ không làm, không cộng tác với hãng này thì làm với hãng kia, ngại gì. Bây giờ tôi biết Trái Đất tròn lắm, tránh xích mích là hơn vì rồi cũng sẽ gặp lại nhau. Bây giờ tôi hiểu được tầm quan trọng của gia đình. Khi mất rồi, tôi mới biết giá trị của một mái ấm và gười đàn ông cần phải có cả hai thứ: gia đình và sự nghiệp. Thế nên bây giờ trong chuyện nam nữ, nếu nhận thấy hai người quen nhau mà không đi đến đâu, không có tương lai tốt đẹp với nhau thì tôi tránh đi là hơn.

Hôn nhân đổ vỡ là do lỗi của người đàn ông hay người đàn bà?

Lỗi của người đàn ông. Luôn luôn là vậy. Mình đã không giữ được gia đình cho con.

Dù mối quan hệ đó có vấn đề từ trước thì vẫn là lỗi của người đàn ông sao?

Đúng vậy, vì mình đã không đủ bản lĩnh và kiên nhẫn để gìn giữ. Những ngày đầu đến với nhau đâu có “vấn đề” gì vì hai người yêu nhau là tự nguyện, không ai ép buộc hay gán ghép cả. Rồi dần dần không hiểu nhau, nghi ngờ nhau dẫn đến rạn nứt, đổ vỡ. Cả hai đều cố níu kéo, hàn gắn, xây dựng nhưng không được. Tôi buồn vì con không được ở gần cha. Dù nó rất vui khi sống với ông bà, các chị và mẹ nhưng có ba bên cạnh thì vẫn hơn chứ. Tôi có lỗi vì không cho nó được điều đó.

Con anh giống anh ở điểm nào?

Nó chưa tròn 6 tuổi nhưng sống nội tâm và không thể hiện tình cảm ra ngoài. Gặp tôi, nó rất muốn nhõng nhẽo đòi đồ chơi nhưng không dám nói, đứng một hồi mới dám hỏi: “Ba có mua đồ chơi cho con không?”. Nó cũng rất ý tứ, tôi đến đón nó đi chơi game, nó biết rằng sắp đến giờ ăn cơm nên không được đi lâu và phải xin phép bà ngoại trước. Có con, tôi biết rằng mình đã là một người đàn ông trưởng thành. Mình làm gì, nói gì đều phải cẩn trọng vì mọi thứ còn lưu lại trên Internet hết, một ngày nào đó con tôi sẽ đọc được.

BIẾN CỐ

Người ta thấy đối diện với các biến cố, anh thường chọn cách im lặng?

Bạn biết không, hôn nhân đổ vỡ và một loạt các lùm xùm sau đó ảnh hưởng đến tinh thần của tôi kinh khủng. Có cái Tết mà tôi ở nhà suốt 10 “mùng”. Không làm gì, không gặp ai, chỉ có ngủ đến chiều rồi thức đến sáng. Tất cả cảm xúc tôi phải kìm nén lại hết. Tôi ức chế, vì người ta không chỉ nghĩ sai mà còn nghĩ xấu về mình. Tôi xin nghỉ hết công việc, ở nhà tự vượt qua mọi chuyện. Lúc đó tôi từ chối mọi cuộc phỏng vấn. Tôi chọn cách im lặng giữa lúc người ta đang công kích tôi trên tất cả các phương tiện truyền thông, nhiều bài báo còn gọi tôi bằng những cái tên mang tính xúc phạm cá nhân y thể tôi là một gã tội phạm. Nhưng tôi đã chứng kiến nhiều người chia tay rồi nói về nhau bằng những lời lẽ tự hạ thấp chính mình và đối phương. Tôi không muốn mình giống vậy, không muốn làm điều gì ảnh hưởng đến gia đình, đến con và đến người là mẹ của con tôi. Thời gian sẽ trả lời tất cả, sự thật sẽ phơi bày. Và bây giờ tôi rất vui khi trong 10 người hồi đó ghét tôi thì đã có 8 người bình thường trở lại. Thương tôi hơn hay không thì không biết (cười) nhưng mọi người đã hiểu tôi hơn.

Anh luôn một mình vượt qua mọi biến cố?

Đúng, vì tôi không có quá 5 người bạn thân. Và ngay cả với bạn bè, mình cũng không thể chia sẻ mọi chi tiết sâu xa của câu chuyện được.

Anh tự thấy điều gì ở mình cuốn hút phụ nữ nhất? Ngoại hình chăng?

Tôi cởi mở, vui vẻ, dễ thương và hiền lành. Còn mẫu người tôi thích thì không cần học cao, xinh đẹp. Càng không cần cô ấy phải giàu có bởi vì tôi sẽ là người bảo bọc cho cô ấy chứ không phải ngược lại.

Lần gần đây nhất anh thấy hạnh phúc là khi nào?

1 năm nay tôi rất hạnh phúc. Mọi thứ nhẹ nhàng, thanh thản và rất thật. Tôi sống nghiêm túc, có công việc ổn định và được ở gần con.

PHONG CÁCH ĐÀN ÔNG

Bí quyết để mặc vest đẹp khi đi đến một event trang trọng là gì?

Mỗi người đàn ông nên có sẵn 3 bộ vext màu xám, nâu, đen để sẵn trong tủ để khi cần là mặc vào ngay. Tôi không bao giờ dùng cravat nhưng chú ý để thắt lưng và giày phải phù hợp với nhau. Phải chú ý dùng những chiếc thắt lưng thật đặc biệt bởi khi bạn ngồi xuống, đương nhiên phải cởi nút áo vest ra và lúc đó người ta sẽ nhìn thấy thắt lưng của bạn. Đừng chọn những chiếc có in logo vì trông chúng có vẻ sến và khoe của.

Thế còn trang phục đi chơi?

Thoải mái và phù hợp với nơi mình sẽ đến. Đi chơi trong thành phố thì quần jeans áo thun là nhanh nhất. Nhưng phải mix với nhau thật có gout: áo trắng thì quần sặc sỡ, quần sẫm màu thì áo hoa hòe một chút. Ra biển thì mặc quần short và áo rộng, khi nào cần tiện lợi thì mang dép lê và đeo ba lô. Tôi có nhiều dép đủ màu, nhiều nhất là của Havaianas. Ở Sài Gòn không nên mang dép da vì khí hậu nóng ẩm không tốt cho chân.

Làm sao để mix match đẹp khi người đàn ông không tự tin lắm về gout của mình?

Trên Internet người ta phối sẵn đồ rồi, mình chỉ cần học theo thôi. Màu sắc và chất liệu phải gần nhau. Tôi thấy lỗi ăn mặc thường gặp nhất là cố gắng ăn mặc quá đặc biệt, nổi bật thành ra bị “chỏi”.

Anh hay xài quần áo và phụ kiện của hãng nào?

Tôi có khoảng 50 đôi giày, 30 cái nón và rất nhiều nước hoa. Vest, giày và thắt lưng tôi thích nhất Dolce & Gabbana, quần áo thì Zara. Túi xách mua của Zara, LV, Dolce & Gabbana hoặc túi da mà tôi thấy đẹp. Mùi nước hoa Montblanc xài thích nhất, còn hôm nay gặp bạn thì tôi đang dùng Bleu de Chanel. Tôi cũng xài sữa rửa mặt và dưỡng da của Clinique.

Anh có đi xe hơi không?

Không, tôi chạy Piaggio và mỗi năm đổi một màu sơn. Sắp tới nếu có điều kiện tôi sẽ mua 1 chiếc SUV. À, sắp tới tôi cũng định nuôi tóc dài và cài băng đô giống ngày xưa (Vài năm trước, Huy Khánh để tóc dài, cài một chiếc băng đô nhỏ và chạy chiếc xe Piaggio trên đường phố Sài Gòn làm nhiều cô gái thổn thức vì anh đẹp như một chàng trai Ý, hoặc có thể là đẹp hơn-NV)

Photo: Hellos

Stylist: Li Lam

Text: Mây

Released on The Thao Van Hoa & Dan Ong Magazine, Jan 2012

0 comments | Huy Khánh – Actor posted by hellos
Category

Trấn Thành – “Tôi là hộp bút chì màu”

30
Nov 11

 Thực hiện: {onthemoves.com}

Photo: Hellos.

Stylist: Lam

Text: Mây

Từ một MC- diễn viên hài, Trấn Thành vụt trở thành một tên tuổi hot nhất hiện nay qua chương trình Cặp đôi hoàn hảo. Giọng ca thuyết phục, sự đa năng, thông minh và hài hước đã làm nên một Trấn Thành “độc và lạ”. Khi chúng tôi gặp nhau cho bài phỏng vấn này, từ các cô trung niên đến những em bé còn đi học khi thấy Trấn Thành đều chạy đến xin chụp hình chung, đủ để biết sức hấp dẫn của anh với số đông khán giả.

Những cột mốc nào được coi là bước ngoặt  thay đổi cuộc đời của anh?

Đó là năm 2006 khi tôi đoạt giải Ba cuộc thi Người dẫn chương trình truyền hình của HTV và bắt đầu bước vào nghề làm MC chuyên nghiệp. Nửa năm sau đó, tôi bắt đầu đi tấu hài và có chút danh tiếng. Bước ngoặt thứ hai chính là việc tham gia chương trình Cặp đôi hoàn hảo (CĐHH). Trước khi đi thi, tôi cũng nghĩ rằng chương trình này sẽ hot bởi tôi nhìn vào Bước nhảy hoàn vũ mà suy ra. Nhưng tôi không thể ngờ là hiệu ứng lại mạnh mẽ đến thế. Tôi được biết đến nhiều hơn, mức độ phủ sóng rộng hơn, nhận được nhiều show hơn. Ngay cả khi tôi bước ra sân khấu, cách khán giả đón nhận tôi qua những tràng pháo tay cũng đã khác hẳn, nồng nhiệt hơn đến nỗi chính tôi cũng cảm thấy quá bất ngờ.

Cặp đôi hoàn hảo có làm anh nhen nhom ý định trở thành ca sỹ?

Trước mắt, vào cuối tháng 12 này tôi sẽ ra mắt DVD hài của mình mang tên “Trấn Thành Town”  gồm những tiểu phẩm do tôi sáng tác, làm đạo diễn, diễn viên chính kiêm luôn dựng phim. Sau đó tôi đang có ý định sẽ cùng Đoan Trang ra một CD tập hợp tất cả các bài hát chúng tôi đã trình diễn tại CĐHH và bổ sung thêm cả những bài mới. Đúng là tôi đang có ý định theo đuổi sự nghiệp ca hát nhưng tôi luôn quan niệm rằng không làm thì thôi, đã làm thì phải làm tốt nhất. Làm tốt nhì thì thôi khỏi làm, để cho người tốt nhất làm cho rồi. Tôi còn đắn đo nhiều nhưng thời gian sẽ cho tôi biết khán giả đón nhận mình như thế nào ở các vai trò khác nhau.

Lần gần đây nhất anh khóc là khi nào?

Là khi chia tay Phạm Văn Mách trong CĐHH. Tôi sợ chia tay lắm, cả trên sân khấu và trong đời thực. Mọi thứ chin muồi, đúng thời điểm, cảm xúc không ngăn được thế là nước mắt trào ra. Trong cuộc sống tôi cũng nhiều lần rơi nước mắt vì chia ly. Nhưng không sao, khóc để thấm thía cái buồn, sau đó mới biết quý trọng niềm vui. Tôi quan niệm vậy đó, khi nào buồn thì cứ buồn đi, buồn cho hết để rồi khi tỉnh lại mới biết giá trị của hạnh phúc.

Nhắc đến hạnh phúc, thế hạnh phúc với anh là gì?

À, hạnh phúc là con cóc đực trong mắt con cóc cái. Với bạn, con cóc đực chắc chắn là xấu rồi, nhưng với con cóc cái thì không phải thế. Hạnh phúc là cảm xúc thỏa mãn và đầy đủ khác nhau ở mỗi người, còn tùy thuộc vào lòng tham của họ nữa. Với tôi, hạnh phúc là vừa biết cống hiến vừa biết tận hưởng. Chẳng có niềm vui nào tự đến với mình cả. Chỉ có mình tự tạo ra niềm vui mà thôi, bằng sự hài hước của bản thân hoặc bằng việc giúp người. Hạnh phúc của tôi là đã có thể lo được cho ba mẹ và hai đứa em gái.

Thần tượng trong nghề của anh là ai?

Trong tấu hài thì đó là Trung Dân. Còn trong ca nhạc thì tôi mê nữ danh ca Lara Fabian, một người mà mỗi khi cất tiếng hát đều cho thấy niềm đam mê thậm chí là thèm khát được hát. Tôi cũng giống như vậy đó. Tôi đi diễn không phải vì tiền, không phải vì tiếng vỗ tay. Tôi lên sân khấu vì muốn được nhận cảm xúc và truyền cảm xúc ấy đến khán giả. Diễn như chưa bao giờ được diễn và show nào cũng là show cuối cùng. Có những khi tôi tưởng mình nói không nổi nữa, nhưng không hiểu sao ra sân khấu thì tự dưng có một bình sạc pin nào đó đã tiếp năng lượng cho tôi quên đi hết mệt nhọc, nỗi buồn để cộng hưởng niềm vui. Trong tất cả những người làm nghệ thuật yêu nghề đều có cái bình sạc đó để họ luôn thấy thiên đường chính là sân khấu.

Sau này anh dự tính sẽ đi theo dòng nhạc gì ?

Những bài hát có nội tâm, có thông điệp. Tôi yêu Je suis Malade của Lara Fabian, I have nothing của Whitney Houston, những bài hát của Marc Anthony và Michael Bolton.

Nhiều người sẽ ngạc nhiên bởi họ nghĩ anh sẽ theo đuổi dòng nhạc thị trường, bình dân?

Có thể, bởi họ nghĩ tôi đi tấu hài thì sẽ…rẻ tiền chăng? Chỉ có những người rẻ tiền đi tấu hài thôi, chứ tấu hài không bao giờ rẻ tiền cả. Với tôi, đó là một bộ môn nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ và sự văn minh. Diễn viên hài là những diễn giả. Thử cho bạn 10 phút, không tình huống gì hết, để làm cho người khác cười điên đảo, thử coi ai làm được? Tôi nghĩ đó là sự thông minh và đẳng cấp. Tôi không thích những gì rẻ tiền. Sau này tôi đi hát sẽ chỉ chọn những gì có nội dung, nói lên được một điều gì đó, đem lại những cảm nhận nào đó.

Mọi người thường lầm tưởng gì về anh?

Đa số mọi người nghĩ tôi hời hợt. Tôi chọn cách sống đơn giản hóa mọi việc cho cuộc sống này đỡ phức tạp, đỡ căng thẳng vì bản chất cuộc sống đã quá rối ren rồi. Thực ra tôi rất nội tâm. Tôi sợ làm người khác buồn, nhất là những người thương mình. Tôi sợ chạm vào nỗi đau của người khác nên thường mong hai chữ Bình An trong cuộc sống. Khi đối diện với một ai đó, tôi cũng tìm hiểu xem họ thuộc màu nào trong “gia đình sơn”. Lấy cảm xúc của họ để làm giàu lên vốn sống của mình và biết cách cư xử với họ cho phù hợp. Thế nên tôi là hộp bút chì màu vì tôi hay để ý, quan sát và cảm nhận.

Sân khấu đã bao giờ cho anh sự chua cay chưa?

Chưa, sân khấu đâu bao giờ bạc đãi những ai yêu nghề.

Kể cả khi anh chưa có danh tiếng gì, bị bắt nạt, chèn ép?

Ồ, bị ăn hiếp, bị chèn ép là chuyện đương nhiên phải có. Cá lớn nuốt cá bé đã là quy luật tại sao phải kêu ca? Mình là cá bé thì mình phải cố gắng chứng tỏ nội lực để tồn tại. Không làm cá lớn được thì làm cá nóc coi ai nuốt được mình, hoặc làm cá kiếm bơi nhanh không ai theo kịp. Phải làm sao đó để người ta muốn chèn cũng không ép được. Còn mình bất tài vô dụng thì bị đào thải là chuyện đương nhiên.

Tình yêu xếp thứ mấy trong cuộc sống của anh?

Tôi là người có quá nhiều cảm xúc. Tôi khẳng định với bạn là đàn ông thì không có ai dám nói mình 100% chung thủy cả trong tư tưởng lẫn thực tế. Tôi cũng vậy thôi, cái chính là mình cư xử thế nào với sự đam mê của mình. Thích ngắm nhìn một vật, khác với việc muốn sờ, muốn chinh phục, muốn nắm bắt nó. Tôi có khả năng kiềm chế ham mê với những cái mới và không muốn mình mang tội với người thương mình. Có thể có những lúc mình không ngăn cản được bản thân, nhưng ít nhất trong tâm tưởng đã cố gắng hạn chế tối đa việc làm tổn thương người yêu là tốt rồi. Tôi luôn muốn giữ cán cân thăng bằng giữa tình yêu và sự nghiệp nên phải lựa người phụ nữ nào hiểu và thông cảm cho tôi.

Anh có phải là người chân thành không?

Hoàn toàn, tôi chân thành và hết lòng,

Box

Trấn Thành on style

Phong cách ăn mặc của anh là gì?

Nhập gia tùy tục. Có ngày teen, có ngày bụi bặm, có ngày cá tính.

Anh có sưu tầm thứ gì không?

Nước hoa. Nhà tôi có 100 chai. Tôi thích những mùi sang trọng như Creed, Cartier và Hermès.

Theo anh, nam tính là gì?

Là một tinh thần mạnh, thể hiện ở suy nghĩ, nhận thức và cư xử của một người đàn ông. Chứ không nằm ở bề ngoài hay vũ lực.

Released on The Thao Van Hoa & Dan Ong, Nov issue, 2011

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...
0 comments | Trấn Thành – “Tôi là hộp bút chì màu” posted by hellos
Category
« Older Entries
Copyright © 2012 on the moves. No part of any information or images located within this site
may be reproduced, stored or transmitted without permission of the copyright owner.
Powered by WordPress, using the Clean Minimal theme redesigned by kannextic.